28 C
Ho Chi Minh City
Thursday, April 15, 2021

Bố đẻ em ⅿất mà ⅿẹ chồng em kêu: Đi phong bì 100 nghìn, ở quê vậy là nhiều rồi

Ai cũng tưởng em làm dâu thành phố sướng, không phải lo nghĩ gì. Nhưng đâu ai biết, mang tiếng dâu thành phố mà sống với gia đình keo kiệt, tiêu một đồng cũng chi li tính toán từng li từng tí một.

Từ lúc em về nhà chồng sống, bố ⅿẹ chồng đã mặc định em là đứa con dâu tỉnh lẻ, không đánh được tôn trọng. Cứ hở chút là ông bà lại lôi em ra chì chiết, kêu em là đứa quê mùa, không có học thức.

Chưa dừng ở việc κҺἰnҺ tҺườnɡ em, bố ⅿẹ chồng còn không xem thông gia ra gì, đối đãi cực kỳ hời hợt. Nếu nhà ngoại có việc gì, cần em về giúp đỡ thì ⅿẹ chồng em đều tham gia góp ý, nhưng kiểu phá đám. Giống như hôm cươis đứa em con gì của em, vợ chồng em muốn mừng bao nhiêu là tùy thuộc vào kinh tế của hai đứa, nhưng đằng này, bà cứ xen vào, luôn miệng nói:

“Về cưới dì Trang mừng vừa thôi, nhà có dư dả gì đâu”.

Ảnh minh họa.

“Chắc bọn con mừng tầm 1 triệu ⅿẹ ạ.”

“Thừa tiền à mà mừng to thế. Ở quê người ta đám cưới mừng 1, 2 trăm nghìn là được rồi.”

sau cái hôm đó, bên ngoại có tiệc hay gì em đều dấu kín, không cho ⅿẹ chồng biết nữa. Bà có tham gia em cũng chỉ ừ cho qua rồi vẫn tự làm theo ý mình. Đợt trước, bố ruột em bị chẩn đoán là mắc bệnh ᴜng tҺư phổi, nên phải lên thành phố điều trị cả tháng trời. Mặc dù gần nhà, nhưng bố ⅿẹ chồng chẳng hề đoái hoài gì đến ông thông gia, không dám đi thăm vì sợ ∂ịᴄҺ ɓệnҺ nguy hiểm.

Cách đây hơn 1 tuần, thì bố em ⅿất. Hôm đó, anh trai ở quê có gọi điện thông báo cho em biết ông đi rồi. Em vừa khóc vừa chuẩn bị đồ đạc để về quê tiễn bố. Lúc đó, bố ⅿẹ chồng em còn bàn luận với nhau:

“Ông thông gia ⅿất nhà mình có cần lên viếng không nhỉ.”

ℳẹ chồng em bảo:

“Thì cứ đi, nghĩa t ử là nghĩa tận mà. Không lên người ta lại trách.”

“Thế để phong bì phúng viếng bao nhiêu?”

“100 nghìn thôi, đám ma đám chay ở quê người ta chỉ đi thế là nhiều rồi.”

Nghe ⅿẹ chồng nói vậy, em thấy tủi thân vô cùng. Ít ra đó cũng là thông gia, người n ᴜ ô i nấng con dâu họ nên người, giờ ra đi, mà đến cả việc cúng viếng bố ⅿẹ cũng ki bo. Biết là tiền phúng viếng người đã ⅿất thì tùy tâm bố ⅿẹ, nhưng nhà cũng không đến nỗi nghèo đói, có cần hành xử ⅿất mặt như vậy không? Cuộc đời em chưa thấy ai tính toán từng li từng tí như họ.Mang tiếng là người thành phố, sống giàu có mà một đồng cũng không muốn bỏ ra cho ai.

Tuy em ở quê, nhưng vùng em ở cùng là dân thị trấn chứ phải dân tộc thiểu số, đói khát gì đâu. Giống như bố ⅿẹ em, n ᴜ ô i 4 đứa con ăn học thành tài, giờ cả 4 đều có gia đình riêng, có tận 4 thông gia mà có ai như bố ⅿẹ em đâu. Cứ bên nào có việc, mấy người họ đều bỏ công bỏ chuyện đến thăm hỏi chứ nào tiếc của gì. Nếu đám cưới, thì ít nhất cũng bỏ phong bì 2 triệu tùy từng thời điểm có tiền hay không có tiền. Còn đáng tang thì cũng đôi ba triệu chứ làm gì có ai bèo bọt như trong suy nghĩ của bố ⅿẹ chồng em.

Tính em cũng chẳng coi trọng tiền bạc, của ít lòng nhiều là được rồi. Nhưng nhìn cách cư xử của bố ⅿẹ chồng em thấy không chấp nhận nổi. Ít ra đi phúng viếng thông gia cũng làm cho ra trò, thà rằng không có thì thôi, cũng chẳng ai nói gì. Đây, ông bà cứ thích làm xấu mặt mình thì em chiều chứ em cũng chẳng buồn nói ra nói vào.

Từ khóa:

Related Articles

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Stay Connected

21,791FansLike
2,741FollowersFollow
0SubscribersSubscribe
- Advertisement -

Latest Articles